Từ niêu cơm đến mâm cơm – Hành trình gìn giữ hạnh phúc gia đình


Trưa nay, giữa lòng thành phố rộn ràng còi xe và tiếng rao vặt, tui bỗng dưng thèm... một bữa cơm quê. Không phải sơn hào hải vị, cũng chẳng cần rượu thịt ê hề. Tui chỉ thèm chút cơm trắng dẻo thơm nấu bằng gạo lúa mùa, dằm vô chén mắm ruốc kho quẹt má làm, thêm trái cà pháo muối giòn rụm, dĩa rau luộc quê nhà xanh mướt. Vậy mà lòng nghe ấm.

Nhiều khi nghĩ, hóa ra tuổi thơ không đo bằng năm tháng, mà đo bằng... những mâm cơm sum vầy.


Nhớ bữa cơm đầu hạ – má kho mắm mà mấy đứa nhỏ trốn chơi cũng chịu chạy vô

Nhà tui hồi xưa nghèo thiệt. Nhưng nghèo mà ấm. Tui còn nhớ, cứ mỗi lần mùa mưa bắt đầu lất phất, là má lại dặn: “Chiều nay má kho mắm, đừng chạy rong nghen, trời mưa ướt quần áo lạnh bụng đó.”

Tụi nhỏ thì ham chơi lắm, nhưng cứ hễ ngửi mùi mắm kho dậy lên từ bếp sau là chạy về liền. Không cần gọi. Mắm gì đâu, chỉ là mắm nêm má phơi sẵn từ tháng trước, thêm xíu thịt ba rọi, chút tỏi băm, trái ớt hiểm cắt xéo, rồi má kho liu riu trên bếp than.

Mùi mắm kho với mùi cháy cạnh của thịt quyện vào nhau, nó đánh thức ký ức sâu tận đâu đó trong lòng. Chắc tại vì hồi nhỏ, má hay xới cơm cho từng đứa, miệng nói: “Mắm này hồi má còn con gái má học theo ngoại làm đó, nay mới dám kho cho tụi bây ăn.”

Cả nhà ngồi quây quần quanh cái mâm nhôm tròn, không ai chê món mắm “nặng mùi” hết. Tụi tui ăn lấy ăn để, cơm hết nồi lúc nào không hay. Có lần, thằng Út còn vừa ăn vừa nói tỉnh rụi:
– Má ơi, mắm này... ngon như thịt kho tàu á!
Cả nhà cười rần. Má cũng cười, nhưng mắt má ươn ướt. Hổng biết vì mừng, hay vì nhớ thời còn bà ngoại…





Cái vị mắm trong từng giọt mồ hôi cha

Cha tui ít nói, nhưng chịu khó dữ lắm. Ổng đi biển hoài, mà mỗi lần về là má nấu món gì có mắm cho ổng ăn với cơm nguội.

Tui không hiểu sao, mà cha cứ mê món mắm xào sả ớt. Có khi chỉ là hũ mắm ruốc xào sả má giấu kỹ trên chạn bếp, thêm chút tóp mỡ, bẻ thêm trái dưa leo là cha ăn được cả lít cơm.

Mỗi lần cha ăn, không ai dám giành. Má ngồi xé sả, vừa làm vừa nói với giọng thân thương:
– Mắm ruốc này làm hồi Tết, cha bây thích lắm, sả này má trồng, cay nồng chứ không hăng đâu.

Tụi tui cứ ngồi nhìn, rồi cũng gắp ké một miếng. Trời ơi, vị mặn mà, cay cay, thơm nồng của ruốc, vị béo giòn của tóp mỡ, cái hậu ngòn ngọt lan ra đầy miệng – sao mà ghiền. Tới giờ, lớn rồi, ăn bao món Tây món Tàu, mà nhớ mắm ruốc xào sả ớt nhà vẫn thấy ngon hơn.


Bữa cơm Tết – đầy tiếng cười, thơm mùi mắm

Tết ở quê không cần nhiều bánh chưng bánh tét. Chỉ cần hũ mắm ruốc má làm từ cuối năm, đem kho lại với thịt ba chỉ và tiêu xanh, là đủ thành món ngon níu chân con cháu.

Tui nhớ năm đầu tiên về quê sau khi đi làm xa, má dọn cơm, vừa mở nắp niêu đất ra là mùi mắm ruốc kho thơm nồng xộc lên. Tui buột miệng hỏi:
– Má còn làm mắm nữa hả?
Má cười, chỉ chỉ cái hũ thuỷ tinh để trong chạn:
– Mắm này làm hồi tháng Chạp, phơi tới mười ngày đó. Hôm qua kho lại cho tụi bây về ăn.

Nồi mắm kho đặt giữa mâm cơm, bên cạnh là dưa món má tự làm, củ kiệu chua ngọt, miếng thịt luộc cắt mỏng, chấm mắm nêm pha tỏi ớt. Tiếng cười râm ran, câu chuyện không đầu không cuối, nhưng cảm giác ấm lòng không đâu sánh được.


Hành trình lớn lên – mỗi lần thèm mắm là một lần nhớ má

Đi học đại học, rồi đi làm, bận bịu, tui ít về quê hơn. Nhưng mỗi lần về, má đều hỏi:
– Con còn thích mắm không? Má để dành hũ ruốc đó nghen.

Tui nghe mà cay mắt. Ừ, má nhớ sở thích từng đứa con, nhớ cả thằng Hai ăn cay, con Tư khoái chan nước mắm vô cơm. Có lần tui gọi điện về, hỏi má cách làm mắm kho mà làm không ra vị. Má chỉ xong còn dặn thêm:
– Nhớ kho lửa nhỏ, đừng gấp gáp, giống như nuôi con vậy. Nóng vội là khét à.


Mắm – hương vị của thương nhớ và sum vầy

Giờ đây, mỗi lần dọn bữa ăn cho gia đình nhỏ của mình, tui lại bày lên bàn một chén mắm nêm pha tỏi ớt, vài lát dưa leo, hoặc đôi khi là hũ mắm ruốc kho má gửi từ quê lên. Chồng tui ăn lần đầu còn ngần ngại, mà giờ ghiền luôn, cứ đòi "cái món sền sệt, thơm thơm mặn mặn đó."

Con gái nhỏ thì ăn miếng cơm chan nước mắm cá cơm Phan Thiết, chép chép miệng:
– Mắm gì mà thơm dzậy mẹ? Con ăn hết chén rồi nè!
Tui nhìn con, mà trong lòng lại thấy má đâu đó – má đang cười hiền lành như năm nào.


Gửi má, gửi quê – những dòng nhớ khôn nguôi

Má ơi,
Con lớn rồi, tóc má cũng bạc rồi.
Con từng ăn những món ngon trên phố thị, nhưng cái món mắm má kho vẫn là món con nhớ nhất. Không chỉ vì ngon, mà vì nó nêm đủ vị của thương yêu, của hy sinh, của bàn tay má mằn mò nêm nếm từng chút một.

Bữa cơm có thể chỉ đơn sơ với mắm, rau luộc, cơm trắng. Nhưng đó là nơi con học được cách sống nghĩa tình, cách gìn giữ hạnh phúc từ những điều bé nhỏ.

Con chỉ mong sao, mai này con gái con cũng sẽ nhớ về mùi mắm ruốc như con từng nhớ má. Để dù ở đâu, người ta cũng còn giữ được sợi dây ràng buộc tình thân – từ một niêu cơm đến một mâm cơm, từ một giọt nước mắm đến một mái nhà ấm áp.


Ai thèm mắm, nhớ ghé Shopee: shopee.vn/huongtrungfood hay vô coi ở huongtrung.vn nghen.
Má tui cũng hay coi Facebook facebook.com/nuocmamhuongtrung để xem tụi nhỏ nấu món gì lạ lạ với mắm.
Còn hết mắm đột xuất thì cứ gọi liền: ☎ 0853721033 – nghe giọng thân quen mà ấm lòng liền.


#MắmRuốcMắmNêm #CơmNhàMónCũ #GiữGìnHươngVịGiaĐình

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Món này ăn với cơm trắng mới ngon!” – Câu nói gợi cả trời ký ức

Thơm cơm nhờ bát mắm ruốc – Hồi ức tuổi thơ trong từng thìa