Món này ăn với cơm trắng mới ngon!” – Câu nói gợi cả trời ký ức
Món này ăn với cơm trắng mới ngon!” – Câu nói gợi cả trời ký ức Tôi không biết từ lúc nào, mỗi khi nghe ai đó buột miệng nói câu “Món này ăn với cơm trắng mới ngon!”, lòng tôi lại chùng xuống, như có một làn gió từ thuở xưa thổi qua, mang theo mùi khói bếp, hơi ấm nồi cơm mới nhắc lên, và đặc biệt là mùi mắm – cái mùi mà ai xa quê rồi mới biết nó thân đến mức độ nào. Ngày còn nhỏ, tôi từng thấy nó “nặng”, từng bịt mũi tránh né, từng chun mũi khi má bày mâm cơm có chén mắm ruốc sả ớt đỏ au. Vậy mà giờ đây, chỉ cần thoang thoảng trong gió một chút vị mắm đâu đó, tim tôi đã nhói lên như có ai lay nhẹ: “Nhớ quê không con?” Ừ, nhớ chớ. Sao không nhớ cho được. 1. Bữa cơm quê – cái nơi giữ giúp ta cả một vùng trời tuổi thơ Quê tôi là một vùng đất ven biển, gió thổi mạnh quanh năm, ruộng đồng xen kẽ những hồ nuôi cá mú, cá dìa . Nhà nào cũng có cái lu mắm đặt trong góc bếp, cạnh cái lò nấu củi đỏ lửa mỗi chiều. Bếp quê hồi đó đơn sơ lắm – vách tre, mái tôn cũ, nền đất cũng không bằ...