Ăn một bữa cơm nhà, thấy cả thế giới dịu lại Có những ngày, đi làm về giữa phố xá đông đúc, tay cầm hộp cơm văn phòng lạnh ngắt, tôi bỗng nhớ đến một bữa cơm quê xưa. Không phải mâm cao cỗ đầy, mà chỉ cần một chén cơm nóng, một dĩa rau luộc, chén nước mắm trong veo, và đâu đó mùi mắm ruốc xào sả ớt cay nồng. Chỉ nghĩ tới thôi, ngực đã thấy ấm, như ai đó đang nhóm lửa trong lòng mình. 1. “Ăn đi con, mắm má làm hồi Tết đó…” Hồi đó, nhà nghèo, bữa cơm chẳng có gì ngoài rau vườn với mắm. Má thường nói: “Ăn mắm đi con, mắm má làm hồi Tết đó, còn thơm lắm nghen.” Cái giọng má vừa xuôi vừa mềm như tiếng gió ngoài hàng cau. Cả nhà bốn năm miệng ăn mà chỉ có một hũ mắm nêm, vậy mà bữa cơm vẫn rộn ràng tiếng cười. Anh Hai gắp miếng thịt ba chỉ kho, chấm chút mắm nêm, rồi gật gù: “Cái này ăn với rau luộc là bá cháy đó nghen!” Tôi ngồi bên, vừa ăn vừa nhìn má. Bàn tay gầy gầy của má cứ gắp thêm rau vào chén tôi, miệng cười mà mắt lúc nào cũng ươn ướt. Má nói, nhà nghèo mà biết thương...