Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2025
Hình ảnh
  Thơm cơm nhờ nồi cá kho, nhớ quê nhờ bát nước mắm đậm đà Hồi còn nhỏ xíu, tôi không có khái niệm gì về “đặc sản” hay “đặc sản vùng miền” như người ta hay nói bây giờ. Trong lòng tôi, quê tôi chẳng có gì đặc biệt. Chỉ có gió đồng, cánh cò và những bữa cơm chan đầy nước mắm, mắm ruốc, mắm nêm… thơm rụm một góc bếp. Vậy mà càng lớn lên, càng xa quê, tôi mới thấy hoá ra cái “không có gì” đó lại là điều thiêng liêng nhất níu mình lại mỗi khi nhớ. Hồi đó, mỗi lần trời đổ mưa dầm dề, mái tôn kêu lộp bộp, má tôi hay đội nón lá chạy qua nhà bà Sáu xin mấy con cá rô đồng. Đem về, má chụm bếp củi, kho cá chung với mắm ruốc, sả đập dập, ớt hiểm xắt lát, khói bay cay xè mắt. Tôi ngồi co ro trên chiếc ghế gỗ, chờ từng đợt mùi thơm len qua kẽ tay, dính vào tóc, vào quần áo. Cái nồi cá kho mắm ruốc ấy ăn với cơm trắng thì thôi rồi. Má hay múc cho tôi miếng cá nhỏ, chan tí xíu nước kho, trộn cơm, xắn cho đều. Tôi húp một cái, mặn mà đậm đà, rồi cứ thế mà vét sạch bát. Cơm nhà mình ngày ấy ngh...