Ăn một bữa cơm nhà, thấy cả thế giới dịu lại
Có những ngày, giữa cái bộn bề của phố xá, tôi thèm đến nao lòng một bữa cơm nhà. Không phải cao lương mỹ vị, cũng chẳng cần bàn tiệc sang trọng. Chỉ cần một mâm cơm nhỏ, đặt trên chiếc bàn gỗ cũ sờn nước sơn, bốn góc là bốn cái ghế nhựa lưng thấp, nơi mấy chục năm trước cả gia đình quây quần bên nhau.
Bữa cơm quê ngày ấy đơn sơ đến mức nếu đem kể cho mấy đứa trẻ bây giờ, chắc tụi nó sẽ tròn xoe mắt mà hỏi: “Ủa, ăn vậy sao đủ?”. Vậy mà đủ đó nghen! Đủ no, đủ ấm, đủ thương.
Mùi mắm thơm lừng từ căn bếp nhỏ
Nhớ mỗi buổi trưa nắng gắt, đi học về vừa tới cổng là đã nghe mùi mắm từ bếp bay ra thơm nức. Cái mùi nồng nồng, ngai ngái nhưng lạ thay lại khiến bao tử tôi réo lên ồn ào. Nghe tiếng lách tách trong chảo, tôi biết ngay má đang xào mắm sả ớt.
“Má ơi, ăn gì mà thơm dữ vậy?” – tôi vừa cởi dép vừa chạy vô.
Má cười, tay vẫn đảo chảo: “Mắm ruốc xào sả ớt đó con. Coi chừng cay nghen!”
Mắm ruốc ngày xưa má hay để trong cái hũ sành nhỏ, đậy bằng miếng lá chuối khô và cột dây lạt ngay ngắn. Mỗi lần mở hũ là mùi mắm tỏa ra, không lẫn đi đâu được. Má hay bảo: “Mắm này má làm hồi Tết đó, còn thơm lắm nghen. Đừng để uổng.”
Có hôm, má đem ít thịt ba chỉ xắt mỏng, cho vô chảo mắm ruốc đang sôi, thêm mấy lát ớt hiểm đỏ au. Ôi chao, cái vị mặn mà quyện với vị béo ngậy, cay cay… ăn với cơm trắng nóng hổi thì chỉ muốn ăn hoài không dừng.
Những ngày mắm nêm dậy mùi trong bếp
Ngoài mắm ruốc, má còn khoái mắm nêm. Người quê tôi mà, ăn mắm nêm như thói quen, như máu thịt. Nhất là những bữa có thịt luộc hoặc cá chiên, không chén mắm nêm coi như mất nửa ngon.
Má pha mắm nêm khéo lắm. Mắm đổ ra chén, thêm chút đường, chút chanh, vài lát ớt tươi, băm thêm củ tỏi nhỏ nhỏ… Rồi má giằm cho thật nhuyễn, đến khi mắm sánh lại, thơm dậy cả gian bếp. Tôi cứ ngồi đó, chờ chén mắm của má mà nuốt nước miếng liên hồi.
“Con nít giờ lạ ghê, ăn mắm mà ghiền luôn.” – má hay chọc tôi vậy. Tôi chỉ cười, gắp miếng thịt luộc, chấm vô chén mắm nêm sóng sánh rồi bỏ vô miệng, thấy cả trời hạnh phúc.
Nước mắm kho – món ăn của những ngày đông mưa dầm
Hồi đó, nhà không khá giả, bữa ăn thường đạm bạc. Có hôm chỉ là chén nước mắm kho nhỏ giữa mâm, thêm vài lát ớt hiểm, vài tép tỏi đập dập. Vậy mà cơm nấu nồi nào cũng hết veo.
Tôi còn nhớ mấy ngày mưa dầm, cơm nóng nghi ngút khói, má chan nước mắm kho lên, trộn đều với cơm. Trời ơi, ăn gì mà thấy ấm lòng dữ vậy. Chỉ là mắm kho thôi, mà sao ngon đến mức nhớ cả đời.
Mắm kho của má còn là “bí kíp” giữ chân lũ con mỗi lần tụi tôi muốn đi chơi. Chỉ cần nghe má nói: “Ở nhà ăn mắm kho với cá khô đi con, ngon lắm nghen” là chân tôi tự dưng không còn muốn bước ra cổng nữa.
Bữa cơm quê – ký ức không phai
Ngày đó, mâm cơm quê tôi có gì? Một chén mắm ruốc xào thơm phức, dĩa rau luộc xanh mướt, thêm cá khô chiên giòn rụm, đôi khi có thêm nồi canh chua nấu vội. Vậy thôi, mà tiếng cười rộn rã khắp gian nhà.
Tôi nhớ dáng má ngồi xới cơm, dáng ba rót chén nước trà, tiếng em út lít xít giành nhau miếng thịt rim. Tôi nhớ cả tiếng ve kêu ngoài vườn, tiếng gió lùa qua hàng cau trước ngõ. Tất cả gom lại thành một miền ký ức trong trẻo đến nao lòng.
Giờ đây, bữa cơm ấy chỉ còn trong trí nhớ. Ba má đã già, anh chị em mỗi người một nơi, hiếm lắm mới sum họp đủ đầy. Mỗi lần về quê, má vẫn giữ thói quen để sẵn hũ mắm ruốc trên bàn, như lời chào thân thương: “Về rồi hả con? Rửa tay đi, ăn cơm, có món con thích nè.”
Người ta bảo, ăn một bữa cơm nhà, thấy cả thế giới dịu lại…
Đúng thiệt! Bữa cơm nhà không chỉ là chuyện ăn uống, mà là nơi gom góp yêu thương, là thứ hương vị níu chân người con xa xứ. Giữa bao món ăn sang trọng ngoài kia, tôi vẫn thèm nhất vị mắm ruốc má xào, chén mắm nêm cay xé, hay chút nước mắm kho chan cơm nóng.
Bởi mắm đâu chỉ là mắm. Nó là ký ức, là tuổi thơ, là tình thương trong từng bữa cơm má nấu.
Một lời nhắn gửi…
Nếu bạn đang đọc những dòng này, chắc hẳn trong tim bạn cũng có một miền ký ức giống tôi – về bữa cơm quê, về hương mắm thơm nồng trong căn bếp nhỏ. Đừng để những hương vị ấy trôi đi, nghen. Lâu lâu, thử làm lại một món mắm ruốc xào sả ớt, pha một chén mắm nêm thật khéo, hay đơn giản chỉ là chan nước mắm kho lên cơm nóng… để thấy mình như được trở về.
Mà nếu bận quá, không làm được, thì thôi, có cách khác. Ai thèm mắm, nhớ ghé Shopee: shopee.vn/huongtrungfood hay vô coi ở huongtrung.vn nghen. Má tui cũng hay coi Facebook facebook.com/nuocmamhuongtrung để xem tụi nhỏ nấu món gì lạ lạ với mắm. Còn hết mắm đột xuất thì cứ gọi liền: ☎ 0853721033 – nghe giọng thân quen mà ấm lòng liền.


Nhận xét
Đăng nhận xét